1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình 2. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá 3. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại 4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tỵ 5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình 6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu 7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti 8. Đáng khâm phục nhất của đời người là vươn lên sau khi vấp ngã 9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng 10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khoẻ và trí tuệ 11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm 12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung 13. Khuyết điểm lớn nhất của đời người là kém hiểu biết 14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

Lưu Khìn ơi!!!! chỉ còn 3 tuần nữa, 3 tuần nữa t và bà không còn gặp nhau nữa rồi, không biế sau này bà có còn nhớ đến tôi không....? 3 tuần nữa t sẽ không còn được nghe tiếng nói cười của bà nữa rồi. 3 tuần nửa t cũng không còn bị ai chữi tôi nữa, không còn ai chữi câu wen thuộc " tán hư họng" của bà nữa..... huhu giá như thời gian là một sợi dây thung vậy, t sẽ cắt dần nó đi để nó đừng dãn ra dc lúc nào thì đỡ lúc đó, Ôi... chắc lúc xa nhau rồi tôi sẽ nhớ bà nhiều lắm!!! hic hic. Mặc dù có nhìu lúc bà làm tôi bùn nhiều lắm nhưng không bik tại sao mỗi lần thấy bà cười tôi lại không còn giận bà nữa??? Không bik tại sao nữa? Chắc là tại vì thời gian tôi và bà còn gặp nhau không còn nhiều nữa nên........Mỗi ngày không thấy bà đi học tôi bùn nhiều lắm, bà bik không hum bữa mẹ bà mất, bà dt nhờ t ghi giấy phép dùm khi tôi nghe xong taychan6 tôi rụng cả ra và tôi đã khóc, một cảm giác mà chưa bao giờ tôi gặp phải vì chưa bao giờ tôi khóc vì ai cả? nhưng hum đó thật sự là tôi đã không kiềm nén được cảm xuc của mình, nước mắt của tôi cứ tuông ra, lúc ấy thật sự t mún đến bên bà ngay lập tức lắm! nhưng vì.....chiều hum đó tôi không thể nào chép bài dc, toi cung chẳng học được gì hít. tôi cứ ngồi nhìn đồng hồ để đến 4h40 để tôi đươc đến chia sẻ cùng bà, và rồi 1 tiếng, 2 tiếng thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, nhưng đến lúc đến nhà bà rồi tôi lai không bik phai nói gì với bà hết ngoài việc ngậm ngùi nhìn bà khóc, vì nếu tôi nc với bà mà bà khóc thì tôi không thể nào kiềm nén được nước mắt của mình au. t chỉ bik ngồi nhìn pà thui. hic hic. Rồi ngày hum sau khi di học, tôi không còn được thấy pà nữa, không có ai rũ tôi đi ăn sáng nữa, vào lớp thì không còn được nghe tiếng nói của bà nữa, tôi bùn nhìu lém! mặc dù hằng ngày gặp bà thì chỉ nc với bà thui, chỉ nghe những lời bà chửi thui, nhưng t rất thik, nói ra chắc thạt điên rồ bà nhỉ, hihi. ^^. chắc có lẻ tôi đã bị "liều thuốc chữi" của bà khiến tôi nghiện mất rồi bà nhỉ??? hj. Mấy ngày bà không đi học làm tôi liên tưởng đến một ngày.....một ngày mà tôi với bà không còn ngồi trong cùng lớp học nữa.......huhu. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, mặc dù thời gian trôi qua khiến cho nhau bùn nhưng nó đã là dịnh luật tuần hoàn của trái đất ùi bà nhỉ? làm sao có thể thay đổi được..... hic hic. Nhưng bà nè!!! dù cho sau này t với bà có xa nhau thì hãy nhớ.....ĐỪNG QUÊN TÔI BÀ NHÉ!!!!... Những tháng ngày chúng ta là bạn của nhau t vui va hạnh phúc nhiều lắm. Tôi vui khi mỗi lần thấy bà cười, tôi vui khi bà chửi vô mặt tui. hjhj. Khi bà đọc được bài viết này bà hãy nhớ!!! Dù đời  có ra saus đi nữa t vẫn luôn nhớ đến bà, lun chiase niềm vui và nỗi  bùn với bà!!!!!!!!!!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét